Thấy cháu mình bị bao vây, Tào Phi Chiến muốn chạy đến cứu trợ nhưng Bạch Dạ Xoa nào để hắn rời đi, cứ bám sát ở đằng sau không ngừng đánh tới. Vì để mau chóng cứu trợ, hắn đành nhịn đau dùng lưng đỡ lấy một chưởng của đối thủ rồi nhanh chóng thoát ra.
Nào ngờ kế hoạch không như dự định, Tào Phi Chiến cảm thấy sau lưng mình nguyên lực bị đối phương hút một lượng lớn, nội tạng cũng chịu chấn thương không hề nhẹ. Hắn phun ra một ngụm máu tươi nhưng đôi mắt vẫn nhìn về phía đứa cháu của mình đang tuyệt vọng.
“Ha ha. Ngươi đúng là kẻ ngốc, dám trực tiếp đỡ lấy một chưởng của ta. Đừng quên thần hồn của ta là gì. Nhờ ngươi mà thương thế của ta đỡ hơn rất nhiều a.”
Bạch Dạ Xoa cười lớn mỉa mai lần nữa xông đến tiếp tục tấn công.
Tào Phi Chiến cắn răng đành phải bỏ lại đứa cháu của mình, với tình hình hiện tại đừng nói là đánh lui Bạch Dạ Xoa mà ngay cả thủ thế hòa cũng cực kỳ khó khăn đối với hắn.
Dương Tiêu ở phía sau đánh với Hắc Dạ Xoa thấy Trác Phàm vẫn còn an toàn cho nên không lập tức ứng cứu. Hắn không phải là kẻ nhân hậu gì sao lại phải lo cho tên Tào Phi Thần kia? Cứu trợ đám tiêu đầu chẳng qua là nhiệm vụ được tông môn giao phó, nếu như bình thường cho dù liếc mắt nhìn hắn cũng không làm.
Thấy gia gia của mình không kịp đến cứu trợ còn bị trọng thương, Tào Phi Thần trở nên tuyệt vọng. Hiện tại hắn mới biết cái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-dia-dai-dao/1204553/chuong-111.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.