Sáng sớm hôm sau, đoàn xe Trác phàm chậm rãi đi lên Tuyết Thanh Sơn. Nhiệt độ dần dần hạ xuống, hơi thở ra cũng mang theo một làn khói trắng lạnh. Vốn dĩ họ có thể đi ở một con đường khác nhưng những nơi kia đều bị quân của Trung Châu chiếm đóng.
Áo da mặt vào trong cơ thể, Trác Phàm nhìn con đường phía trước ngày một hẹp, sương mù cũng dày lên cản trở tầm mắt của tất cả mọi người.
Con đèo dần hiện ra trước mắt, đường ở đây chỉ vừa đủ một chiếc xe ngựa đi qua, độ rộng còn lại miễn cưỡng bằng một người đứng cạnh. Mọi người đành phải nối đuôi nhau đi tốc độ chậm rãi, thậm chí phải bỏ thêm một vài tảng đá để làm xe hàng nặng hơn ngăn ngừa gió lốc.
“Mọi người cố gắng lên, qua hết con đèo này này chúng ta xem như xong nhiệm vụ, phía trước đã là khu vực của Nam châu rồi.”
Tên tiêu đầu dẫn đầu lớn tiếng nói. Hiện tại một nửa thần chiếu cao thủ đã được phân ra phía sau cùng đề phòng trường hợp xấu nhất có thể xảy ra.
Đi thêm hai canh giờ, hiện tại đám người đã tới nửa con đèo. Nơi đây gió lốc ngày một mạnh hơn, thi thoảng có một hai mảnh băng rơi xuống đều bị một tên thần chiếu cảnh đánh nát tan.
Địa hình ở đây cực kỳ nguy hiểm, phía bên trái bọn họ là vách núi dựng đứng, phía bên phải lại là vực sâu bị che lấp bởi tầng sương mù dày đặt.
Lúc này, trung niên hóa hư cảnh dẫn đầu đôi mắt nheo lại, phía trước xuất hiện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-dia-dai-dao/1204551/chuong-109.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.