Trác Phàm từ nhỏ đã được cha dạy phải trở thành một đấng nam nhi đầu đội trời chân đạp đất để làm chỗ dựa cho người mình yêu.
Lần trước vì bảo vệ mình, Bạch Vân Vân đã đỡ giúp Trác Phàm một kích của Hoàng Phi Thanh suýt chút mất mạng làm hắn cực kì đau lòng. Hắn đã thầm thề nhất định phải mạnh mẽ, phải khiến mình luôn đứng ở trước mắt người thương giúp nàng che mưa chắn gió.
Giờ đây bị Triệu Nguyên mắng là rùa rút đầu lại nói chỉ có thể núp sau lưng đạo lữ của mình đã đánh động đến lòng tự trọng của Trác Phàm. Hắn âm trầm quay lại thầm nghĩ nhất định phải dạy cho tên Triệu Nguyên này một bài học.
Thấy Trác Phàm một mặt nghiêm túc có phần đáng sợ nhìn mình, Triệu Nguyên hơi chột dạ một tí. Hắn biết mình đã nói lỡ lời với đối phương nhưng vì lúc này hắn không muốn tỏ ra yếu thế nên không xin lỗi mà chỉ đứng nhìn người đang bước tới mà thôi. Dù sao hắn cũng đạt được mục đích chính là khiến Trác Phàm phải tỉ thí với mình.
“Ta không cần ngươi phải làm người hầu của ta, chỉ muốn sau trận chiến này người đừng có kiếm cớ gây sự với ta nữa.” Trác Phàm đến ngay trước mặt Triệu Nguyên nói.
“Ngươi nói cứ như là có thể thắng ta vậy.” Triệu Nguyên không chịu thua đáp lời.
“Bắt đầu đi!”
Lời vừa dứt, hai người nhảy lùi ra sát rìa của đấu đài. Trác Phàm tiến lên đánh trước, một quyền đánh ra trước mặt đối phương. Triệu Nguyên thấy thế liền né sang một bên đưa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-dia-dai-dao/1204513/chuong-71.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.