- Những y tư nhị tinh, tam tinh tiến vào trước đó, có thể trị hết bệnh cho lão gia nhà các ngươi sao?
- Cái này...
Hộ vệ sửng sốt.
Mấy ngày nay đã có không ít y sư nhị tinh, tam tinh tới. Nhưng cho đến tận bây giờ, ngay cả lão gia rốt cuộc bị bệnh gì cũng không biết, càng chưa nói tới trị liệu.
- Đẳng cấp của huy hiệu, không có nghĩa là trình độ thật sự. Làm chậm trễ việc triệ liệu cho lão gia nhà các ngươi, các ngươi có chịu trách nhiệm được không?
Lông mày Trương Huyền rướn lên, giọng nói có phần nghiêm khắc:
- Còn không tránh ra, để chúng ta đi vào!
- Chuyện này...
Mấy tên hộ vệ hai mặt nhìn nhau, nhất thời không quyết định được chủ ý.
Mặc dù đẳng cấp của y sư càng cao, trình độ càng cao, nhưng cũng có vài người có bản lĩnh, lại không sát hạch đẳng cấp.
Nếu chẳng may người này thật sự có bản lĩnh, lại bị chặn ở ngoài cửa, lão gia trách tội xuống, ai tới chịu trách nhiệm?
Chỉ là phía trên cũng đã quy định, y sư nhất tinh không thể cho đi vào. Trong lúc nhất thời tất cả mọi người có chút rầu rĩ.
- Thế nào?
Bọn họ đang bế tắc, một giọng nói vang lên. Ngay lập tức một người trung niên đi ra.
- Lộ quản gia!
Nhìn thấy người kia, hộ vệ đồng thời khom người.
- Chuyện gì xảy ra?
Đi ra cửa lớn, thấy Trương Huyền và Mạc Vũ đứng ở cách đó không xa,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-dao-do-thu-quan/2300951/chuong-392.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.