Không nghĩ tới người này dứt khoát như vậy, quyết đoán như vậy, nói hôn mê liền hôn mê, hoàn toàn không dây dưa. Trương Huyền bất đắc dĩ một hồi.
- Khụ khụ, ý của ta là... giải quyết thì có thể giải quyết, còn cần thêm tiền. Ngươi hôn mê hư vậy, ta tìm ai tính toán đây?
Giúp người này giải quyết khế ước cổ, điều kiện trao đổi là dẫn hắn đi Độc Điện. Hiện tại đã hoàn thành giao hẹn, đối phương còn muốn trị liệu thân thể bị tổn thương, cũng không thể bảo mình tiêu hao chân khí một cách vô nghĩa!
Còn chưa nói dứt lời, ngươi lại té xỉu, có phải đối với y sư ta, rất không tôn trọng hay không?
Nghe được hắn lẩm bẩm, Lộ quản gia ở bên cạnh ho khan một tiếng, vội vàng đi lên phía trước:
- Khụ khụ, lão gia nhà chúng ta cũng muốn để cho ngài nhanh chóng trị liệu một chút thôi. Bạch y sư có yêu cầu gì, trực tiếp nói với ta là được. Ta nhất định sẽ thỏa mãn yêu cầu!
- Vậy còn tạm được!
Trương Huyền gật đầu:
- Như vậy đi, các ngươi không phải bán dược liệu sao? Cái ma hồn tán này hẳn phải có không ít đi. Chuẩn bị cho ta ba phần... không, tới mười phần đi.
Nếu như sớm có sự chuẩn bị, cũng không cần động thủ đối với người khác, đập hắn hôn mê.
Hiện tại nếu đã biết, tất nhiên phải lấy thêm mấy phần. Không làm thịt nhà giàu trước mắt này một chút, còn giết ai?
- Mười phần ma hồn tán?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-dao-do-thu-quan/2300940/chuong-403.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.