- Thành Phong y sư, đây là... chuyện gì xảy ra?
Thật vất vả mới hồi thần, nhìn thấy được một người quen cũ, Bạch Thiềm y sư vội vàng hỏi.
- Bạch y sư, vừa rồi là ta có mắt như mù, không biết mấy năm không gặp, y thuật của ngươi đã tăng trưởng đến trình độ loại này. Có nhiều mạo phạm, mong rằng thứ lỗi!
Bị điểm tên, Thành Phong y sư sắc mặt đỏ lên, vội vàng ôm quyền.
- ...
Trên đầu Bạch Thiềm y sư xuất hiện dấu chấm hỏi.
Đám người kia đều uống lộn thuốc hay thế nào vậy?
Ta chỉ bất tỉnh một chút, thế nào thái độ của bọn họ đều như vậy?
Nghi ngờ một hồi, vị Bạch y sư vẻ mặt nằm mộng cũng coi như hiểu được, người cướp giật huy hiệu của hắn, hình như giả mạo hắn trị bệnh cho đại dược vương!
Người này đánh mình ngất xỉu, không đoạt tiền, không cướp đồ, trả tiền mua cho mình dược liệu mấy vạn kim tệ... Chỉ vì giúp người khác chữa bệnh?
Thế nào hắn lại có cảm giác không đáng tin như thế?
Trên đời này vẫn còn có loại chuyện tốt này...
Thật sự như vậy, có phải nên suy tính một chút, lại đi tới ngõ nhỏ không người chờ đợi?
Nếu không cầu xin ông trời, có thể thương xót, ban thưởng cho thêm cho hắn một hai tên cướp...
...
Bên ngoài Bạch Thiềm y sư thành khẩn tâm nguyện, Trương Huyền cũng không biết được rõ ràng. Ba ngày nay, hắn vẫn đợi ở đại dược vương phủ. Ngoại trừ lật xem
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-dao-do-thu-quan/2300938/chuong-405.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.