- Bảo tất cả phó điện chủ, trưởng lão của các ngươi đi ra gặp ta!
Bị rất nhiều độc sư vây quanh, trên mặt Trương Huyền không có chút biến hóa nào, giống như căn bản không phát hiện. Hàm dưới thoáng nâng lên, hắn chắp hai tay ở sau lưng, thần sắc lạnh lùng thản nhiên.
- Muốn gặp phó điện chủ của chúng ta? Trưởng lão? Ngươi tính là thứ gì?
Không nghĩ tới người này ra tay đối với bạn đồng hành của bọn họ, hoàn toàn không có chút khiếp sợ, còn muốn gặp phó điện chủ, trưởng lão, sắc mặt Chu độc sư dữ tợn:
- Dám ở Độc Điện đả thương người, ngày hôm nay ngươi chết chắc rồi...
Hắn hừ lạnh một tiếng, đang định ra tay giáo huấn người không biết trời cao đất rộng này một chút. Hắn lại cảm thấy trước mắt chợt hoa lên.
Vù!
Bóng người lóe lên, một bàn tay đã nắm cổ hắn, nhấc hắn lên.
- Ngươi, ngươi...
Chu độc sư run rẩy. Lúc này hắn mới phát hiện, người trung niên trước đó đứng cách hắn mười thước có thừa, chẳng biết từ lúc nào đã xuất hiện ở trước mắt.
Sắc mặt hắn trắng bệch, hàm răng cắn chặt:
- Thả ta ra, nếu không, ngày hôm nay ngươi đừng mong sống sót rời khỏi đây...
- Nơi này là Độc Điện, không phải là địa phương ngươi dương oai!
Đám người Liễu độc sư cũng không nghĩ tới người đi cùng đại dược vương lại ngông cuồng như thế. Một lời không hợp lại động thủ. Tất cả đều hét lớn một tiếng.
Độc Điện, tuy rằng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-dao-do-thu-quan/2300934/chuong-409.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.