- Phó điện chủ, ngươi nói đặc sứ này... Có phải là thật hay không?
Bên trong gian phòng, Liêu Huân ngồi ở chỗ ngồi. Hắc Đồng trưởng lão ngồi đối diện, không nhịn được nói.
Người người đều biết Hắc Đồng trưởng lão là thiết diện vô tư, trên thực tế lại không biết, hắn thật ra là người của phó điện chủ Liêu Huân.
- Không thấy được kim lệnh độc tâm, ta cũng không có cách nào xác nhận!
Liêu Huân có chút do dự, nói:
- Chỉ có điều, Độc Điện tuy rằng lâu không xuất thế, uy danh vẫn còn. Nói vậy cũng không ai dám cả gan làm loạn chạy tới đâm đầu vào chỗ chết!
- Đây ngược lại cũng phải...
Hắc Đồng trưởng lão gật đầu.
Tuy rằng Độc Điện ẩn cư thế ngoại, không có nghĩa là có thể để cho người tùy tiện khi dễ. Giả mạo đặc sứ qua... Trừ khi thật sự không muốn sống!
- Hơn nữa, bất kể làm chuyện gì, cũng phải có mục đích. Nếu quả thật là giả, cũng phải có mục đích có thể khiến cho hắn bỏ qua tính mạng mới được...
Liêu Huân nói tiếp:
- Độc Điện chúng ta, ngoại trừ độc vật ra, cũng không có quá nhiều vật phẩm trân quý. Nói vậy cũng sẽ không khiến cho người ta cam tâm mạo hiểm!
Làm một chuyện gì cũng phải có mục đích, có lý do.
Độc Điện có một ít độc dược, trân quý nhất cũng lại là một ít dược liệu. Giả mạo đặc sứ, một khi bị phát hiện, mười chết không sống. Mà mạo hiểm lớn như vậy, dù sao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-dao-do-thu-quan/2300931/chuong-412.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.