Yên tĩnh.
Xung quanh lặng ngắt như tờ.
Sắc mặt Cổ Mục lúc đỏ lúc trắng.
Vị “sư thúc tổ” này vừa thi triển tốc độ, hắn cẩn thận quan sát. Nếu quả thật sử dụng loại tốc độ này động thủ, hắn sợ rằng ngay cả một lần hít thở cũng không kiên trì nổi!
Nói cách khác... nếu thật muốn giết hắn, quả thực sẽ không khó khăn hơn so với giết con gà!
Nhớ tới vừa rồi mình tự nhiên động thủ đối người như thế, mồ hôi lạnh lại ướt đẫm lưng áo.
May mà nhận ra mình, có chút giao tình. Bằng không, cho dù là đặc sứ, chỉ sợ cũng sẽ ngay lập tức biến thành thi thể, thiếu phương pháp xoay chuyển trời đất.
Loại cường giả cấp như vậy, vừa rồi cũng không có động thủ, lại làm sao có thể cố ý lừa gạt mình hôn mê, mới hạ sát thủ, do đó tự hạ thấp thân phận?
- Là ta lòng dạ tiểu nhân, vẫn mong sư thúc tổ thứ lỗi!
Hiểu rõ điểm ấy, Cổ Mục khom người.
Giết ngươi dễ dàng hơn so với giết con gà. Thật sự muốn động thủ, vẫn không bằng chơi đầu gà.
- Ta nhàn vân dã hạc, trên đường đi qua Hồng Liên thành, thấy khế ước cổ trong thân đại dược vương, mới ra tay cứu giúp. Bởi vậy, mới có thể nghe nói đường đường là Độc Điện phân bộ, vì một vị trí điện chủ nho nhỏ, tranh tới ngươi chết ta sống, không tiếc huynh đệ tương tàn. Không đành lòng để hậu bối độc sư lúc đó thương tổn, lúc này ta mới qua, hi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-dao-do-thu-quan/2300924/chuong-419.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.