Gào!
Thời điểm hắn vừa phân tâm, Dung Nham thú lại vọt tới, mang theo khí lưu cực nóng, muốn xé nát hắn.
Hít sâu một hơi, trường kiếm trong tay Cổ Mục rung lên, lại muốn một lần nữa chống đỡ. Giọng nói của đối phương vang lên lần nữa.
- Không nên chống đỡ. Thu hồi thanh kiếm vào chiếc nhẫn trữ vật!
- Không chống đỡ?
Nghe nói như thế, nhìn thấy được Dung Nham thú trước mắt vội vàng xông đến, Cổ Mục thiếu chút nữa ngất đi.
Công kích hung mãnh như vậy, không chống đỡ, còn không phải thoáng cái liền bị đánh chết sao?
- Nhanh!
Hắn đang do dự, giọng nói lại vang lên lần nữa.
- VÂng!
Tuy rằng trong lòng tràn đầy nghi ngờ, nhưng nghĩ tới sư thúc tổ thật sự muốn giết hắn, căn bản không cần phải phí nhiều tâm tư như vậy. Hắn cắn răng một cái, thu hồi trường kiếm vào chiếc nhẫn trữ vật, không có chút phòng ngự nào.
- Đưa đầu tới!
Vừa thu xong trường kiếm, câu tiếp theo của sư thúc tổ lại phân phó ra.
Thân thể Cổ Mục thoáng lảo đảo một cái, thiếu chút nữa từ trên phiến đá ngã nhào vào trong nham thạch nóng chảy.
Ngươi nói thu trường kiếm, không chống đỡ, ta cũng có thể tuân thủ, đưa đầu tới làm cái gì?
Sư thúc tổ, ngươi làm vậy là ngại ta chết không đủ nhanh sao?
Nếu thật sự đưa tới, nhìn khí thế đối phương hung hăng, còn không phải thoáng cái đã bị cắn rơi đầu, lập tức chết sao?
Đây căn bản
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-dao-do-thu-quan/2300916/chuong-427.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.