- Mời vào...
Cố nén phiền muộn, mấy binh sĩ vội vàng nhường đường, không dám ngăn cản.
Gây khó dễ cho danh sư học đồ, một khi để cho vương thất biết, đừng nói là chức vụ, lại ngay cả tính mạng cũng khó có thể bảo vệ.
Thấy lấy ra lệnh bài đám người Lưu sư cho hắn, quả nhiên có thể tiến vào trong, Trương Huyền thoả mãn gật đầu:
- Không nghĩ tới thứ này vẫn sử dụng rất tốt, thoáng cái lại tiết kiệm một trăm kim tệ...
- ...
Bọn binh lính.
Ra mắt người keo kiệt, lại chưa thấy qua người nào keo kiệt như thế.
Đường đường là danh sư học đồ, đi tới bất kỳ chỗ nào cũng là tồn tại được người kính trọng, tiết kiệm một trăm kim tệ, lại lộ ra vẻ mặt cao hứng...
Ngươi không làm thất vọng thân phận cao quý của ngươi sao?
Không để ý tới sự buồn bực của binh sĩ, Trương Huyền đi vào cửa thành.
Mặc dù bây giờ trong chiếc nhẫn trữ vật có mấy ngàn vạn kim tệ, nhưng trong xương cốt hắn vẫn là tư tưởng tiểu nông, có thể tiết kiệm được phần nào hay phần ấy. Về phần cái nhìn của người khác...
Liên quan gì tới ta!
...
Bên trong thành đường đi rộng rãi. Khắp nơi đều là tiếng rao hàng gọi mua của tiểu thương. Xung quanh, các cửa hàng mọc lên như rừng. Dưới ánh mặt trời chiều chiếu xuống, kiến trúc cao lớn phản xạ ra ánh sáng, khiến người ta có một loại cảm giác ấm áp.
- Không hổ danh là Thiên Vũ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-dao-do-thu-quan/2300913/chuong-430.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.