Chỉ thấy trên giấy Tuyên Thành vốn cũng không nhìn ra được cái gì. Sau khi Trương Huyền rũ một cái, mực nước tích lại cùng một chỗ chảy xuôi ra. Rất nhiều vết chân man thú lưu lại nối liền với nhau, tự nhiên hình thành một gốc cây hoa mai ngông nghênh trên đá lởm chởm.
Chỗ mực nước chảy xuôi, thân cây tối tăm khô quắt, hoa mai phía trên lác đác nở ra. Cho dù chỉ là nụ hoa, từ phía xa thoạt nhìn có chút tiêu điều, nhưng chẳng biết tại sao, lại khiến người ta một loại cảm giác trời đông giá rét kéo tới, lạnh lẽo tới tận xương.
Phía dưới, nơi man thú ngã xuống, biến thành hai khối nham thạch dữ tợn. Dấu vết bộ lông lưu lại trước đó, biến thành nếp uốn sâu cạn không đồng nhất ở mặt ngoài của nham thạch.
Hàn mai từ trong khe đá mọc ra, ngạo nghễ đứng sừng sững ở trong băng lạnh. Quý Mặc công tử sử dụng tranh đẹp hoa thơm cỏ lạ, tôn lên vẻ cao quý của cây mẫu đơn. Gốc cây hàn mai này không có một đóa hoa nào nhuộm đẫm, lại làm cho người ta sinh ra một loại cảm giác ngông nghênh, không người nào dám tranh, khiếp sợ cùng sánh vai.
Mục đích thể hiện sự lạc quan trong đau khổ, mặc cho hoa thơm cỏ lạ ghen ghét.
Nhìn thấy được bức tranh này, thật giống như nhìn thấy được người vẽ tranh, cô đơn hiu quạnh đi ở sát biên giới của thế giới, cho dù người khác không để ý tới ta thì thế nào? Không rõ lại như thế nào? Ta chỉ cần giữ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-dao-do-thu-quan/2300906/chuong-437.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.