- Còn có cách nói này sao?
- Trước khi vẽ tranh, ngay cả thành phần mực nước, đất ướt trên người man thú đều có thể biết, còn là người sao?
...
Những người khác nghe được giải thích, tất cả đều mở to hai mắt nhìn, giống như nghe thiên thư.
Tùy tiện bắt một man thú qua vẽ tranh, trực tiếp làm ra thi họa sư nhị tinh, có khả năng làm ra tác phẩm Kinh Hồng cảnh... Đại ca, ngươi có cần nghịch thiên như thế hay không?
- Trình phó hội trưởng quả nhiên năng lực quan sát siêu quần!
Nghe đối phương nói ra nguyên nhân, Trương Huyền tán dương một tiếng.
Tuy rằng đối phương nói so với sự thực có chút không khớp, nhưng cơ bản cũng gần như vậy.
Trên người Thanh Tật thú quả thật có đất ướt, làm sao tất cả có thể trùng hợp biểu hiện ở bên cạnh hoa mai như vậy?
Tất nhiên là do hắn lặng lẽ động tay động chân.
Chỉ có điều, đối phương nói như vậy, hắn cũng không giải thích.
- Ngươi mới vừa nói, chỉ cần đây là bức tranh tứ cảnh sẽ chịu thua. Hiện tại lại còn có gì để nói nữa?
Quay đầu lại nhìn về phía Quý Mặc công tử, ánh mắt Trương Huyền như điện.
- Ta...
Đầu gối Quý Mặc công tử mềm nhũn, ngã xuống đất, sắc mặt trở nên trắng bệch.
Ban đầu, hắn cho rằng quy cách của tác phẩm đã được xác định chắc chắn, sẽ không có khả năng biến hóa. Hắn nằm mơ cũng không nghĩ tới, đối phương không ngờ che giấu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-dao-do-thu-quan/2300904/chuong-439.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.