Nếu không có ai, Trương Huyền cũng lười ẩn nấp. Chỉ là mấy tiểu lâu la mà thôi, không tính là cái gì cả.
- Động thủ!
Không nghĩ tới tiểu tử này không nấp đi, còn không có sợ hãi như vậy, người dẫn đầu hừ lạnh một tiếng, ngoắc tay.
- Ta đến đây!
Người thực lực yếu nhất Thông Huyền cảnh trung kỳ cười một tiếng, bàn chân bước một bước, lao thẳng về phía trước.
Xôn xao!
Người trên không trung, phát ra sóng chân khí lại ép hoa cỏ xung quanh phải cúi đầu, phát ra từng tiếng khí.
- Chiêu này của Chương Khánh không tệ, khí tức viên mãn, lực lượng mười phần. Xem ra hắn cách Thông Huyền cảnh hậu kỳ, đã không xa!
Người dẫn đầu âm thầm gật đầu, đồng thời la lên:
- Khống chế lực lượng một chút, đừng giết chết...
- Yên tâm đi, ta ra tay có chừng mực...
Trả lời một câu, Chương Khánh đang nghĩ ngợi cần bao nhiêu phần khí lực đánh đối phương bị thương, liền thấy trước mắt chợt hoa lên.
Bốp!
Một tiếng động vang lên, một cái tát đánh vào trên mặt, một hồi đau đớn kịch liệt. Hắn còn không có kịp phản ứng, toàn thân lại biến thành bánh quai chèo, thân thể nhất thời bay ngang ra ngoài, bay qua mấy chục thước, từng ngụm máu phun ra, hàm răng cũng rơi đầy đất.
- A?
- Cái gì?
Vốn tưởng rằng Chương Khánh ra tay, khẳng định dễ như trở bàn tay. Nhưng không nghĩ tới một cái tát đã bị đánh bay, người cầm đầu và ba người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-dao-do-thu-quan/2300897/chuong-446.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.