Phụt!
Thân thể Mạc Hoằng Nhất thoáng lảo đảo một cái.
Bảo mình chờ một chút, sau đó... sau đó đã đột phá!
Trời ạ.
Còn có chuyện gì vô nghĩa hơn so với chuyện này hay không?
Lĩnh hội võ học bốn biển, tập trung lại học thức tám phương, là vì Tông Sư.
Người khác nhắm mắt lại mở ra, nhiều lắm chợp mắt. Ngươi nhắm mắt lại mở ra, nói cho ta biết ngươi đột phá đến Tông Sư...
Ta đánh em gái ngươi!
Có cần đùa cợt như vậy hay không?
Có cần lớn lối như vậy hay không?
Trong nháy mắt, hắn giống như bị mấy luồng sét từ trên trời đánh trúng, từ trong tới ngoài, đều bị giật cho cháy khét. Hắn kích động muốn chết.
- Đột phá?
- Là thật. Khí tức trên người hắn, là Tông Sư cảnh!
- Vậy là đã đột phá? Cũng quá đơn giản đi!
...
Mọi người xung quanh, trong miệng tất cả đều giống như bị người nhét bông, tròng mắt mỗi một trợn trừng sắp rơi xuống mặt đất.
Đã từng thấy người tức giận phấn đấu, một buổi sáng mai lĩnh ngộ đột phá Tông Sư.
Từng nghe nói khắc khổ tu hành, bế quan không để ý tới sống chết, cuối cùng thành công.
Nhưng... nhắm mắt lại, bảo người ta chờ một chút đã đột phá, vẫn lần đầu tiên bọn họ nhìn thấy, lần đầu tiên nghe thấy.
Quả thực giống như trò đùa.
Đây chính là Tông Sư, một cửa ải khó khăn nhất của võ giả tu luyện. Vô số người đến cuối cuộc đời cũng không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-dao-do-thu-quan/2300860/chuong-483.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.