- Sư huynh của phụ thân?
Khương Thần lại nôn ra máu.
Có nhầm hay không? Phụ thân bái sư khi nào?
Hơn nữa, gọi ngươi là sư huynh? Nếu như là sự thật, vậy ta là cái gì?
Sư điệt?
Sắc mặt hắn nhăn nhó, toàn thân từ trong tới ngoài, đều là biểu tình muốn phát điên.
Những người khác cũng vội vã nhìn qua, muốn từ trong sắc mặt của đường chủ, nhìn ra rốt cuộc có phải là sự thật hay không.
- Ngươi là đệ tử thân truyền của Dương sư?
Không để ý tới ánh mắt của mọi người xung quanh, Khương đường chủ sửng sốt, sau đó chợt hiểu ra:
- Thảo nào trẻ tuổi như vậy lại lợi hại như vậy, dễ dàng qua được cửa ải. Hóa ra là học sinh của lão sư học sinh...
Tùy tiện xuất hiện một người, bảo hắn gọi là sư huynh, hắn khẳng định sẽ không tin. Chỉ có điều, nếu như không phải học sinh của Dương sư, người này làm sao có thể biết chuyện mình bái sư?
Lại làm sao có thể có thiên phú lợi hại như vậy?
Tùy tiện thi một chút, lại làm cho toàn bộ Danh Sư Đường gà bay chó sủa. Nếu nói phía sau vị Trương Huyền này không có một vị danh sư lợi hại dạy dỗ, hắn cũng không tin.
Mới gặp được lão sư hôm qua, ngày hôm nay Trương Huyền này lại xông ra. Thời gian cũng đúng. Chắc hẳn không phải nói dối.
- Không sai, lão sư nói bởi vì vấn đề tu luyện, thân mắc ngươi bệnh tật, lưu lại cho ta một bộ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-dao-do-thu-quan/2300858/chuong-485.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.