Xem bệnh không phải trò đùa, không thể chỉ nhìn ở bề ngoài, đi tới, ngay cả màu sắc lông thân thể man thú, tình trạng thân thể, tim đập hít thở chưa từng nhìn, chỉ sờ một chút liền trở lại... có ý gì?
Đừng nói cho ta biết, người đã xem xong chứng bệnh của đối phương, biết phương pháp trị liệu?
Vẻ mặt mỗi người Mạc Thiên Tuyết, Mạc Vũ cũng mê hoặc, không biết trong hồ lô của vị Liễu hội trưởng này bán thuốc gì.
Đi về, vốn tưởng rằng hắn sẽ nói cái gì đó. Nhưng không ngờ lại phát hiện, một mình hắn đứng tại chỗ... bắt đầu đờ người ra.
Cái gì cũng không nhìn, tùy tiện sờ một cái liền trở lại đờ ra. Loại thủ đoạn xem bệnh này, đừng nói là hắn, ngay cả Lâm Đào tông sư kiến thức rộng rãi cũng không hiểu ra sao.
- Khụ khụ, Liễu hội trưởng, hùng sư đuôi vàng... có thể còn cứu được không?
Thấy hắn ngây người một hồi thật lâu, biểu hiện trên mặt lúc sáng lúc tối, Mạc Thiên Tuyết không thể tiếp tục kìm chế được hỏi.
Có thể trị hay không, ngươi thật ra nói một lời đi. Còn đứng ngây ra ở chỗ này, ý tứ thế nào?
- A, ta nói mấy thứ, ngươi lập tức qua chuẩn bị, càng nhanh càng tốt!
Lúc này Trương Huyền mới hồi phục tinh thần lại, cũng không trả lời, sắc mặt ngưng trọng phân phó.
- Vâng!
Mạc Thiên Tuyết gật đầu.
- Vô Cốt Hoa, Kim Huyết Độc Dịch, Tam Thiên Trùng Huyết...
Trương Huyền thuận miệng nói tên hơn mười
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-dao-do-thu-quan/2300784/chuong-559.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.