- Quá tốt!
Viên Đào hưng phấn cười hắc hắc, vội vàng tiếp nhận, cất vào trong người.
- Chúng ta lại cáo từ trước!
Trương sư không có ở đây, tiếp tục ở lại chỗ này cũng không có ý nghĩa gì, đại dược vương cùng Lộ quản gia xoay người rời khỏi đó.
Hai người vừa đi, đám người Trịnh Dương lại nhìn về phía Viên Đào.
- Ngươi chuẩn bị thuốc này làm gì?
Đồ của Độc Điện vô cùng khủng khiếp. Ai cũng không muốn dính vào. Viên Đào thì hay rồi, trực tiếp muốn một lọ. Thật không biết hắn suy nghĩ điều gì.
- Tuy rằng ba ngày sau Triệu Nhã sẽ cùng Mộc Tuyết Tình kia tiếp tục so tài. Nhưng Liễu lão sư kia, ta càng nghĩ càng giận. Không trả thù một chút, thật sự nuốt không trôi!
SAnh mắt Viên Đào lóe lên.
- Ý của ngươi là... Muốn dùng độc dược này, khiến cho hắn chịu chút vị đắng?
Ánh mắt Trịnh Dương cũng nhất thời sáng lên.
- Không sai! Một ngón tay đánh gãy trường kiếm của Triệu Nhã, còn đuổi chúng ta đi, giả vờ giả vịt cái gì? Biểu hiện thực lực sao? Ta lại ghét loại giả vờ giả vịt này!
Viên Đào nghiến răng nghiến lợi.
Hắn là một cô nhi, từ nhỏ lại không sợ trời không sợ đất, bây giờ đối với Liễu lão sư này căm thù đến tận xương tuỷ, tất nhiên muốn hãm hại một chút. Cho dù hãm hại không, cũng phải khiến người đó khó chịu!
- Hắc hắc, cái này ta thích. Đến lúc đó gọi ta...
Trịnh Dương nở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-dao-do-thu-quan/2300768/chuong-575.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.