Trương Huyền lắc đầu.
Ban đầu còn nghĩ, chờ hắn độc thể tu luyện xong, truyền thụ một bộ võ kỹ. Như vậy chí ít có thể khiến cho khả năng báo thù tăng lớn hơn một chút.
Ai biết vừa tu luyện xong liền đi, cũng không nói một tiếng. Thoạt nhìn tính tình trầm ổn, làm việc, vẫn lỗ mãng như thế.
Thật ra, Trương Huyền cũng biết, sở dĩ chưa nói đã đi, là không muốn liên lụy tới mình.
Nếu như mình biết, nhất định sẽ tiến hành can thiệp. Một khi gặp phải nguy hiểm, vô cùng có khả năng ra tay giúp đỡ. Như vậy, chẳng khác nào hắn cũng rơi vào trong vũng bùn.
Vì đề phòng ân sư giảng dạy bị liên lụy vì hắn, hắn mới viết lá thư xoay người rời đi, khiến cho ai cũng không biết hắn đi chỗ nào.
Người này thoạt nhìn tuổi không lớn lắm, nghĩ lại thật nhiều.
- Trở về phòng học trước đã!
Thở dài một tiếng, Trương Huyền đi về phía phòng học.
Tuy rằng cảm thấy người này có chút lỗ mãng, thật ra phần nhiều hơn chính là cảm động.
- Sư sinh sư sinh, sư như thế nào? Sinh như thế nào?
Vừa đi về phía trước, hắn vừa suy nghĩ tìm hiểu, một ý nghĩ xông ra.
Sống lại tới nay, hắn cũng là vì mục đích thu học sinh, cũng vì các loại mục đích truyền thụ tri thức.
Tuy rằng cũng là thật lòng thật ý, truyền thụ tri thức cũng suy nghĩ sâu xa, không có một tia giả tạo... Nhưng trên thực tế, từ đầu đến cuối, chưa từng hoàn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-dao-do-thu-quan/2300747/chuong-596.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.