- Trải qua phán đoán của ta, Lâm Lang công tử bị thương, không chỉ đơn giản là vết thương ngoài da như vậy. Sợ rằng... còn trúng độc!
Do dự một lát, Mộc Hoành chậm rãi nói.
- Trúng độc?
Lâm Nhược Thiên sửng sốt.
Chẳng lẽ người kia ra tay đối với con của hắn, còn là một vị độc sư nữa sao?
Nếu không, độc bình thường, đối với cường giả Tông Sư, gần như là không có bất kỳ tác dụng nào.
- Không sai! Chất độc này vô cùng kỳ quặc. Ta cũng không nhận ra được. Chỉ có điều cũng không cần lo lắng quá mức. Một lát nữa ta sử dụng chân khí nghĩ biện pháp ép nó ra. Chỉ cần không có độc, vết thương của hắn sẽ không lại nứt ra nữa. Rất nhanh sẽ khỏi hẳn!
Mộc Hoành y sư nói tiếp.
Thí nghiệm vài loại dược liệu, hắn cũng cuối cùng xác nhận được, đối phương nhất định là trúng độc. Nếu không, không có khả năng nước thuốc ở trên người người khác không có bất cứ vấn đề gì, ở trên thân người này liên tiếp xuất hiện biến cố.
Chỉ có điều, độc có ngàn ngàn vạn vạn loại. Hắn không phải là độc sư, căn bản không có cách nào xác nhận được.
- Vậy làm phiền Mộc tông sư!
Lâm Nhược Thiên liền vội vàng gật đầu.
- Ừ!
Mộc Hoành lên tiếng, Lâm Lang nâng dậy, ngồi khoanh chân ở sau người, bàn tay để ở lưng hắn, một luồng chân khí chậm rãi truyền thụ, tiến vào trong.
Giúp người khác trừ độc, cần phải có phương pháp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-dao-do-thu-quan/2300727/chuong-616.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.