- Thứ đan dược này, đối với độc sư mà nói chỉ là vô dụng, cũng không cần lấy ra cho mất mặt!
Độc sư muốn nâng cao, phải dùng độc vật, tu luyện độc côn. Đan dược quả thật có tác dụng không lớn.
- Điều này...
Không nghĩ tới thứ mình cắn răng lấy ra, đối phương cũng hoàn toàn không để ý tới, Lâm Nhược Thiên đầy xấu hổ, không biết nên làm như thế nào cho phải.
- Như vậy đi! Ta nói một điều, chỉ cần ngươi có thể làm được, đừng nói là hỗ trợ giải độc, cho dù giúp ngươi giết người cũng không sao!
Liêu Huân lại nhìn qua.
- Điện chủ mời nói!
Thấy chuyện còn có khả năng xoay chuyển, Lâm Nhược Thiên vội hỏi.
- Rất đơn giản, ta nghe nói Lâm gia các ngươi ở vương quốc rất có địa vị. Muốn nhờ ngươi giúp một tay xây dựng một nơi độc sư có thể giao dịch ở vương thành!
Liêu Huân nói ra mục đích của chính mình.
Nếu không phải bởi vì cái này, hắn làm sao có thể đáp ứng đối phương tới nơi này.
Độc sư không có khả năng cứ ở trong Độc Điện không ra, cũng cần cuộc sống và giao dịch. Nếu như có thể ở chỗ này thành lập một nơi giao dịch như vậy, chẳng khác nào chính thức thừa nhận thân phận, miễn đi không ít phiền phức, không cần cả ngày che che giấu giấu.
- Điều này...
Lâm Nhược Thiên đầy do dự, một lát sau:
- Điện chủ nói vậy cũng biết Lâm gia chúng ta tuy rằng ở Thiên Vũ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-dao-do-thu-quan/2300725/chuong-618.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.