Trương Huyền không có kiếm, cũng không có bất kỳ binh khí gì, duy nhất một thanh trường kiếm do trưởng lão Thú Đường đưa tặng, đã đưa cho Triệu Nhã.
Lúc này đối phương lấy ra binh khí, buộc hắn sử dụng binh khí. Mắt hắn rơi vào trên người nữ hài, lập tức la lên.
- Kiếm?
Triệu Nhã có chút do dự, tay ngọc vẫn run một cái, trường kiếm bay thẳng tắp về phía Liễu lão sư trước mắt.
Không biết vị Liễu lão sư này tại sao lại mượn kiếm của nàng, nhưng lần này nếu là tới giúp đỡ hắn, cũng không sao cả.
Ầm!
Trường kiếm rút ra khỏi vỏ, hàn quang bắn ra bốn phía. Khí chất toàn thân Trương Huyền nhất thời thay đổi, giống như lập tức cùng kiếm dung hợp với nhau, khí tức xông thẳng lên trời, muốn cắt phá ngay cả bầu trời xanh.
Leng keng leng keng
Tất cả võ giả mang theo kiếm, trường kiếm trong tay giống như nhìn thấy vương giả, đồng thời phát ra âm thanh thanh thúy, hội tụ lại hình thành một tiếng động to rõ.
- Vạn kiếm đồng loạt kêu lên... Đây là cảnh giới kiếm tâm cao hơn so với cảnh giới kiếm ý sao?
- Liễu hội trưởng chừng hai mươi tuổi, lĩnh ngộ kiếm tâm?
- Hắn... Làm sao làm được?
...
Tất cả mọi người run rẩy kịch liệt, nhìn qua giống như nhìn quái vật.
Tu luyện binh khí, lĩnh ngộ chân ý của binh khí, chỉ là bước đầu tiên. Đạt được cảnh giới càng cao thâm mới là tâm của binh khí!
Kiếm tâm, nói rõ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-dao-do-thu-quan/2300714/chuong-629.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.