Ninh Dạ nhìn cô: “Các ngươi tên là gì?”
Cô gái trong lồng nhìn về phía Ninh Dạ: “Cậu ta tên là Thư Lang, ta tên là Thư Vô Ninh.”
Ninh Dạ: “Thư Lang? Ngươi đặt tên cho hắn à?”
Thư Vô Ninh khẽ gật đầu: “Vốn dĩ ta tên là Thư Vô hạ, khi ra đời, mẫu thân khó sinh mà chết. Sau đó tỳ nữ chăm sóc cho ta, hạ nhân, sáu người lần lượt mất mạng, thậm chí cả vị tiên sinh dạy học cho ta cũng trượt chân rơi xuống nước mà chết. Lúc mười tuổi, nơi ta ở gặp đại hạn, mười bốn tuổi thân phụ ra ngoài bị tập kích trọng thương, không chữa nổi mà chết. Đại nương cho rằng từ nhỏ ta đã không may mắn nên đổi tên cho ta là Vô Ninh. Sau đó đại nương phái ta theo đôi buôn, nói là muốn rèn luyện ta.”
“Sau đó gặp chuyện này?” Ninh Dạ cười nói.
Thư Vô Ninh trả lời: “Thật ra không phải mẫu thân ta khó sinh mà chết, là bị đại nương của ta hại chết. Những tỳ nữ, hạ nhân, tiên sinh dạy học kia, có người không muốn hại ta nên bị đại nương hại chết, có người muốn hại ta nên bị ta giết chết. Cái chết của phụ thân cũng là vì phát hiện âm mưu của đại nương, bị bà ta ra tay trước một bước. Thậm chí đội buôn bị tập kích lần này cũng là do bà ta bí mật báo đường đi của chúng ta cho Vô Thiên thành.”
Cái gọi là thiên tai, không may mắn, thật ra đều
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-co-dien/3733000/chuong-420.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.