Nhóm bạn trẻ nghe ông Kỳ kể chuyện rất say sưa. Họ trong thoáng chốc bỗng như quên đi hết tất cả. Quên đi mục đích khi tìm đến đây, quên đi sự phòng bị ngầm đối với dân làng lúc ban đầu của mình, quên đi hoàn cảnh hiện tại bản thân đang mắc phải. Họ muốn nghe thêm nữa về nguồn gốc và những câu chuyện liên quan tới ngôi làng này.
"Sau đó thì thế nào ạ?". Phúc nóng lòng hỏi khi thấy ông Kỳ im lặng mãi không kể tiếp.
Ông Kỳ liền bật cười. "Mấy đứa nhóc này giống ta hồi đó thật đấy"
Nói xong ông lại kể tiếp.
Sau đó à?
Sau đó bọn ta được chỉ dạy rất nhiều cách đặt bẫy, phục kích của quân dân ta ở dưới xuôi.
Khi áp dụng vào thực tế lần đầu tiên. Dân làng ai cũng hồi hộp và lo lắng lắm. Lúc đó, mặc dù mới chỉ mười tuổi thôi nhưng mà những đứa trẻ trong làng cũng rất hăng hái tham gia chuẩn bị và phụ giúp cho người lớn làm công tác phục kích.
Tháng mười năm ấy, gió trên rừng thổi rất mạnh, mạnh hơn mọi năm rất nhiều. Những trận rét căm căm ở trên rừng như vậy mà bốn người kia không ai than vãn lấy một lời nào khiến dân làng, đặc biệt là những người trong thế hệ của bọn ta rất nể phục những con người phi thường ấy.
Hôm rằm tháng mười, toán lính Mỹ kia đã bị bọn ta xử lí sạch sẽ không còn một mống nào. Cuối tháng đó, lại có thêm một tốp lính Mỹ tìm đến. Bọn ta lại tiếp tục
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-am-gioi-van-kiep-luu-duyen/3647136/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.