Ngồi nói chuyện linh tinh được một lúc thì bà ngoại bất ngờ im lặng không nói gì nữa. Thùy cũng theo đó mà ngồi yên ở bên cạnh, đến động đậy cũng không dám nhúc nhích dù chỉ một chút. Do đó mà cơn buồn ngủ kia lại có cơ hội kéo đến làm nó ngáp ngắn ngáp dài suốt.
Thấy cháu gái đang khổ sở ngồi ngáp ngủ ở bên cạnh, bà ngoại liền không nhịn được mà bật cười nói khẽ. "Buồn ngủ rồi thì về phòng nghỉ ngơi trước đi. Bà ngồi thêm một lát nữa rồi vào sau."
Như vớ được cọng rơm cứu mạng Thùy ngay lập tứ đứng dậy, gần như là tỉnh ngủ luôn. Nó tươi cười nhìn bà ngoại rồi không quên dặn dò bà nhớ về phòng sớm:
"Vậy cháu đi ngủ trước đây. Bà nhớ vào ngủ sớm nha. Mà bà cũng đừng ở ngoài này lâu quá kẻo lại dính sương đêm mà ốm đấy ạ."
Nói xong Thùy bê vội chiếc ghế của mình cất vào hiên nhà. Sau đó nó lại lao như bay về phòng ngủ của mình, ôm chặt lấy chiếc giường êm ái mà thở ra một hơi dài đầy thỏa mãn. Đêm nay chắc chắn nó sẽ được ngủ ngon!
Không biết là do mệt quá hay là do trận mất ngủ đêm ngày hôm qua mà khi chỉ vừa mới đặt lưng lên giường Thùy đã lăn ra ngủ đến không biết trời trăng mây gió là gì nữa. Cái tốc độ ngủ này cũng quá nhanh rồi đi, còn chưa đầy một phút nữa.
***
"Nhóc quỷ! Em quên tôi rồi đấy à?"
Một giọng nam trầm thấp và mang theo âm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-am-gioi-van-kiep-luu-duyen/3613879/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.