Anh...
Giọng nói của Cố Tĩnh Trạch dịu lại.
- Thật ra là do anh lo em sẽ làm hỏng chuyện, nhưng mà nếu em đã nói, đương nhiên anh sẽ tin tưởng em.
Mạc Huệ Linh nghe xong, ủy khuất nói:
- Em sẽ không làm như vậy đâu. Nhiều năm như vậy rồi mà anh còn không hiểu rõ em sao. Bình thường ngay cả vô tình giết chết một con kiến thì em cũng đau lòng rất lâu, sao mà lại làm ra chuyện xấu được chứ.
Cố Tĩnh Trạch đặt điện thoại xuống, trong lòng cũng hi vọng là do bản thân mình nghĩ nhiều.
Chẳng qua là về chuyện của Lâm Triệt, anh bất giác sẽ nghĩ nhiều thêm một chút.
Sau khi rời khỏi, thấy Lâm Triệt vẫn còn đó, Cố Tĩnh Trạch nói:
- Nếu như có thể không nhận, vậy quảng cáo này em bỏ đi.
Lâm Triệt nói:
- Được rồi, dù sao hợp đồng quảng cáo này tôi đã nhận, nếu bây giờ tôi làm trái với điều khoản hợp đồng, sẽ mang lại cho công ty rất nhiều phiền toái. Dù sao cũng chỉ là quảng cáo, hơn nữa Mạc tiểu thư có thể làm cái gì được chứ? Đúng không?
Cố Tĩnh Trạch liếc cô thật sâu, cuối cùng vẫn yên lặng, nhẹ gật đầu:
- Đúng rồi, tôi còn muốn nói với em một chuyện, buổi lễ của trường Hậu Thiên các em đâu rồi, chẳng lẽ em không tính qua tham dự một chút sao?
- Trường nào?
- Tiểu học.
- À. Sao anh biết?
- Có người nói với tôi.
Lâm Triệt còn đang khó hiểu, nhưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thiem-hon-kieu-the-ong-xa-cuc-sung/3053506/chuong-164.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.