Thẩm Du Nhiên nhanh chóng được thả ra, bĩu môi nhìn vẻ mặt ghét bỏ của Trần Vũ Thịnh.
Trần Vũ Thịnh đưa cô ấy lên xe buýt để cô ấy có thể về nhà.
- Mai đây đừng có mà ngu ngốc như thế nữa, hãy để mọi người có chút lòngthương xót. Cô nên chủ động suy nghĩ kĩ trong mọi thứ. Đây rõ ràng là lỗi củaanh ta. Cô nên tố cáo anh ta trước, làm thế nào cô lại có thể để mọi ngườiđưa đến đồn cảnh sát?
Trần Vũ Thịnh nói.
Thẩm Du Nhiên bất lực nói:
- Tôi không biết. Lúc đó anh ta choáng váng, tỏ ra như thể mình sắp chết. Tôisợ cho nên tôi không nghĩ đến bất cứ điều gì khác.
Trần Vũ Thịnh liếc nhìn cô.
- Đã không có gan thì đừng đánh nhau nữa, đã thế còn đá vào nơi nguy hiểm như thế!
-...
Khi Lâm Triệt đến nhà hàng, cô mới phát hiện ra rằng mình thậm chí khôngmang theo điện thoại di động.
Nhưng điều đó cũng không quan trọng lắm. Sau khi ăn tạm thứ gì đó, cô trở về nhà cùng Cố Tĩnh Trạch.
Vừa về đến nhà, người giúp việc đã đến và nói với Lâm Triệt
- Phu nhân, bác sĩ Trần nhắn tôi nói lại với phu nhân rằng Thẩm tiểu thư gọi điện thoại có việc gấp. Bác sĩ Trần đã vừa đi trước để giúp cô ấy rồi.
- Sao thế?
Lâm Triệt không nói bất cứ điều gì nữa, vội vã tìm điện thoại di động củamình và nhanh chóng gọi một cú điện thoại.
Thẩm Du Nhiên nghe điện thoại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thiem-hon-kieu-the-ong-xa-cuc-sung/3053501/chuong-161.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.