Mạc Huệ Linh thấy Lâm Triệt đi cùng Cố Tĩnh Trạch, cô ta không quan tâm Lâm Triệt có ở đó hay không đã trực tiếp kéo cánh tay Cố Tĩnh Trạch, chán ghét nói:
- Tĩnh Trạch, hôm qua sao anh không đến? Đi mấy bước thôi là có thể đến nhà người ta rồi, anh có thể thường xuyên đến chơi như trước đây mà.
Cố Tĩnh Trạch nhìn Lâm Triệt một cái, bình tĩnh đẩy tay Mạc Huệ Linh ra. Nhưng Mạc Huệ Linh mặc kệ sống chết vẫn không buông tay anh ra, thấy Lâm Triệt quay mặt đi, trên mặt càng lộ ra vẻ đắc ý.
Lâm Triệt âm thầm liếc mắt:
- Này, các người đi trước đi, tôi đi xe khác.
- Hả, Lâm Triệt…
Cố Tĩnh Trạch kêu một tiếng, nhưng Lâm Triệt không hề quay đầu lại mà đi tới bên kia.
Mạc Huệ Linh kéo Cố Tĩnh Trạch qua:
- Vậy cũng được, Tĩnh Trạch, cô ta đi thì cứ đi, dù sao cũng có nhiều xe như vậy.
Cố Tĩnh Trạch dừng lại, nhìn Mạc Huệ Linh.
Cô ta luôn quấy rối ở đây, nói cho cùng cũng không phải là biện pháp tốt. Anh nghĩ, trước tiên anh phải giải quyết vấn đề này mới được. Vì vậy anh gật đầu một cái, nói:
- Lên xe đi, đúng lúc anh cũng có vài lời muốn nói với em.
Mạc Huệ Linh thấy Cố Tĩnh Trạch xoay người lên xe, vui mừng đi theo.
Nhanh chóng vào trong xe, Mạc Huệ Linh gần như rúc vào người Cố Tĩnh Trạch.
Cố Tĩnh Trạch nhìn Mạc Huệ Linh như thế, anh dịch thân thể ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thiem-hon-kieu-the-ong-xa-cuc-sung/3053418/chuong-121.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.