Đương nhiên, tôi đây là thuần thiên nhiên! Hình đào mật, cứng mềm vừa phải, lớn nhỏ thích hợp, tôi đây không cần phải nâng! Hơn nữa hiện tại nâng cũng quá rõ ràng, nằm xuống lập tức sẽ lộ tẩy, tôi nói cho anh biết, nghe nói ngực nâng, sau khi nằm xuống, sẽ không đều, bởi vì thời điểm làm chính là hình vòm!
-...
Cố Tĩnh Trạch lại càng không tự biết nhìn ngực của cô một chút.
Mất tự nhiên chuyển ánh mắt đi, anh nói:
- Cô đúng là biết thật nhiều.
- Đó là đương nhiên rồi.
Lâm Triệt nói:
- Về phương diện kiến thức tôi thập phần rộng lớn.
Nói qua, Lâm Triệt mất tự nhiên sờ sờ chân bản thân, Cố Tĩnh Trạch nghĩ đến chân cô vừa mới đau, lo lắng có đ-ng tới chân của cô hay không, nhanh chóng nói:
- Được rồi, cô đừng nhích tới nhích lui, tôi đến nhìn chân của cô.
Cô ngồi ở trên giường, anh nửa ngồi xổm xuống, mở quần của cô, nhìn miệng vết thương của cô, sợ cô đau, cẩn thận sờ sờ:
- Như thế nào?
Lâm Triệt cảm thấy hoàn hảo, không có cảm giác gì:
- Hẳn là không có việc gì, chỉ là lúc nãy chân chạm xuống mặt đất còn có thể chút đau mà thôi.
Cố Tĩnh Trạch nói:
- Vậy cô liền thành thật một chút.
Lâm Triệt nghĩ, vừa mới không phải là nhất thời sốt ruột thôi sao.
Ai bảo anh bỗng nhiên không để ý người ta.
Cố Tĩnh Trạch ngẩng đầu lên nhìn cô, ánh mắt lại vẫn liếc mắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thiem-hon-kieu-the-ong-xa-cuc-sung/3053259/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.