Sương mù màu đen tràn ngập bốn phía, TTV không nhìn thấy gì cả, trong cơ giáp đã không còn hoạt động, hắn tựa như bị nhốt trong phòng kín, hoàn toàn không biết gì về thế giới bên ngoài.
Liên tục nhấn nút khởi động khẩn cấp đều không có phản ứng, TTV cởi bỏ thiết bị an toàn, mặc vào trang phục phòng hộ, trực tiếp mở khoang cơ giáp đi ra. Cũng không biết khu vực này rốt cuộc có cái gì, mọi thiết bị thông minh và thiết bị vũ khí đều không thể sử dụng được, tất cả súng laser kiếm laser trên người TTV lúc này đều trở thành sắc vụn, chỉ có chuôi kiếm kim loại vẫn luôn làm bạn với hắn là có thể phòng thân, trôi nổi trong không gian xa lạ, ngay cả phương hướng hành động và máy gia tốc cũng không hoạt động.
Trên không trời dưới không đất mang đến một loại cảm giác không tốt, không có máy gia tốc, TTV thậm chí không dám buông cơ giáp ra, sợ một khi rời khỏi cơ giáp sẽ không còn cách nào quay về. Hắn nắm lấy cánh tay máy, hơi nheo mắt, muốn thử nhìn xuyên qua đám sương đen này một chút. Nhưng hết thảy cũng chỉ là phí công, giữa thiên địa tựa như chỉ còn lại một mình hắn, như một cô hồn dã quỷ phiên đãng giữa vũ trụ hoang sơ.
Không biết trong khu vực này có thứ gì nguy hiểm hay không, thần kinh TTV căng thẳng, cẩn thận đề phòng trùng tộc đánh lén. Nhưng mà hắn đợi thật lâu, cũng không có chuyện gì xảy ra, lọt vào tầm mắt của hắn, chỉ là sương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thich-khach/3238735/chuong-115.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.