7856510702_3432b11fce_b
Ngày thứ ba.
Vì chuyện hai ngày trước, Phòng Hiền bắt đầu sợ hãi màn đêm.
Khương Ly Bạch vốn không phải là người tin vào quỷ thần mà qua mấy ngày cũng bị giày vò đến tiều tụy.
Chiều đến, Phòng Hiền vừa tan học thì Khương Ly Bạch đến đón cậu, hai người tùy tiện ăn vài thứ ở bên ngoài sau đó về nhà từ rất sớm.
Mùa thu trời mau tối, sắc trời trầm xuống chỉ trong chốc lát. Hai người tắm rửa rồi cùng ngồi trên sofa xem tivi. Khương Ly Bạch chăm chú nhìn màn hình, không có mảy may ý muốn đi ngủ. Phòng Hiền thấy anh không ngủ cũng không dám vào phòng ngủ một mình.
Khương Ly Bạch liếc nhìn Phòng Hiền bên cạnh, bỗng bảo, “Dù sao mai là thứ bảy, đêm nay thức trắng cũng chẳng sao.” Nói rồi nở một nụ cười yếu ớt.
Phòng Hiền gật đầu, ôm lấy đầu gối mình, cuộn người trên sofa.
Khương Ly Bạch dịch người tới gần ôm lấy vai cậu: “Không sao đâu.”
Ba chữ anh nói ra tuy nhẹ như không khí, thế mà kiên định dị thường. Phòng Hiền gật đầu, lại không đáp lại nổi một chữ.
Hai người kiên trì xem hết tiết mục đêm khuya trên tivi, rốt cuộc không chống đỡ nổi từng cơn buồn ngủ chỉ chực ập tới. Khương Ly Bạch khép hờ mí mắt nhìn sang Phòng Hiền, “Bằng không… hay là cứ ngủ một giấc đi. Hôm nay chắc là không có gì đâu.”
Phòng Hiền gật đầu. Cậu quả thực mệt mỏi, đi học cả ngày sao có thể không mệt cho được? Dùng dằng mãi, cuối cùng họ vẫn vào phòng, bật đèn lên, hoảng hốt nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thi-van-luc-thi-quy/42391/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.