Ngày lại ngày bình thản trôi đi.
11h đêm thứ bảy Phòng Hiền tụ tập với bạn bè về, thấy Khương Ly Bạch đang ở trong phòng khách xem tivi. Phòng Khách rộng thênh thang không bật lấy một ngọn đèn, một mình Khương Ly Bạch ngồi trên sofa, có lẽ vì trong phòng quá tối, khuôn mặt anh có vẻ vừa xa lạ lại vừa mơ hồ.
Dưới cặp kính mắt, ánh mắt anh đượm chút mệt mỏi.
Phòng Hiền đến trước mặt Khương Ly Bạch, vẻ mặt có chút lãnh đạm, “Sao lại ngồi đây xem tivi?”
Khương Ly Bạch nhìn Phòng Hiền trước mắt, biểu cảm hờ hững thoáng chốc biến thành nụ cười quen thuộc, “Em về rồi à? Sao mà đi lại chẳng có tiếng động gì cả vậy?”
Phòng Hiền buông cặp ngồi xuống sofa, “Tại anh xem tivi chăm chú quá không nghe thấy đấy chứ.”
Khương Ly Bạch đẩy kính mắt, “À” một tiếng rồi thản nhiên cười nhẹ, “Hôm nay rảnh rỗi nên về trước, ngồi xem tivi từ chiều đến giờ đấy.”
Phòng Hiền gật đầu, cứ thế lẳng lặng nhìn sườn mặt nghiêng nghiêng của Khương Ly Bạch.
Dường như cảm giác được tầm mắt của cậu, Khương Ly Bạch quay sang, “Gì thế? Trên mặt tôi có gì à?”
Phòng Hiền lắc đầu, đứng bật dậy đi vào nhà tắm.
Đi đến nửa đường, cậu đột ngột xoay phắt người lại.
Khương Ly Bạch hẳn là nên chuyên tâm xem tivi của anh, thế mà lúc này lại đang ngẩn người nhìn cậu.
Sự ngượng ngùng tràn ngập, trong khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, Khương Ly Bạch vụt quay đi. Phòng Hiền lại quét mắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thi-van-luc-thi-quy/3187442/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.