Chớm đông, mưa nhỏ triền miên không dứt.
Học xong, Phòng Hiền thu dọn đồ đạc chuẩn bị quay về. Mùa đông trời tối rất mau lại thêm hôm qua gặp phải Trình Phong nên cậu hi vọng có thể về nhà trước khi tối hẳn.
Đang nhấc túi sách chuẩn bị đi thì tay bị bắt lại. Đó là một đôi tay trắng nhợt đầy bệnh trạng, khớp xương rõ ràng, gầy đến đáng sợ.
Phòng Hiền đánh giá từ đôi tay này đến chủ nhân của nó, sau đó lạnh lùng nói, “Buông ra.”
Thanh niên trước mặt thản nhiên nở nụ cười, hoàn toàn không bị giọng điệu khó chịu của Phòng Hiền lây sang, “Đi theo tôi.” Gã ta nói xong liền kéo tay cậu đi theo cửa sau phòng học ra ngoài.
Tay gã tuy gầy guộc nhưng sức lực tuyệt đối không nhỏ, Phòng Hiền không tài nào giãy nổi ra.
Phòng Hiền cau mày muốn nổi giận, người đi phía trước lại quay đầu, đôi mắt trắng đen rõ ràng nhìn thẳng vào cậu, khóe miệng đeo nét cười bình thản mà khiến cho người ta sợ hãi mơ hồ.
Người này chính là quái nhân tên Ứng Tu.
Bị Phòng Hiền lườm cho phát phiền nhưng Ứng Tu không buông tay cậu ra mà tiến lên một bước, đứng gần ngay trước mặt cậu.
Phòng Hiền né về phía sau theo bản năng, lại vì tay bị người ta nắm chặt nên chẳng trốn xa được mấy. Đối phương có sức mạnh lớn đến mức khiến cho cậu cảm thấy thiếu tự nhiên.
“Phòng Hiền, cậu còn chưa rời khỏi hắn sao?”
Phòng Hiền cau mày, “Tôi không hiểu cậu đang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thi-van-luc-thi-quy/3187424/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.