Cổ Băng Băng cười tủm tỉm nói:
- Đó là lần đầu tiên ta gặp Sở công tử, nhưng lại là lần thứ hai hắn giúp ta, cũng là lần đầu tiên hắn cứu ta!
- Không nghiêm trọng tới vậy.
Sở Mặc cười khổ nói.
- Có chứ.
Cổ Băng Băng chăm chú nói:
- Nếu ngày đó ngươi không xuất hiện, chắc chắn ta sẽ chết dưới tay Toa Lan. Cho dù trong tay ta có pháp khí để ta chạy trốn an toàn, nhưng trong tình huống đó, nhất định ta sẽ không trốn!
Lạc Hồng Nhạn và Sở Sở đều nghiêm túc gật đầu. Việc như vậy thực sự không có con đường thứ hai. Bởi vì đây là một chuyện thị phi lớn! Sở Mặc cười cười, không phản bác thêm nữa.
Cổ Băng Băng nói:
- Lần thứ ba giúp đỡ, cũng là lần thứ hai cứu ta… liền xảy ra ngay sau khi Toa Lan đạo tặc rút lui. Đó là lần nguy hiểm nhất, có lẽ các ngươi sẽ cảm thấy, hẳn Toa Lan sẽ không thực sự giết ta, hoặc nếu ta liều mạng, thì cũng không chết. Nhưng lần thứ ba này, nếu không có Sở công tử, thì ta chết chắc rồi.
Sau khi Cổ Băng Băng kể lại quá trình Sở Mặc cứu nàng lần thứ ba, hai người Sở Sở và Lạc Hồng Nhạn gần như ngây ngẩn. Hầu như không nói ra lời. Một lúc lâu sau, Sở Sở nhẹ giọng nói:
- Lãng mạn thật… cái này cần bao nhiêu nhân quả và duyên phận chứ?
- Ừ, đúng là cần duyên phận lớn.
Vẻ mặt Lạc Hồng Nhạn vô cùng thành
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thi-thien-dao/1865967/chuong-2107.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.