Hơn nữa đều là loại tu luyện đến một cảnh giới nhất định. Còn lạinhững người khác, ví dụ như Diệu Nhất Nương, Thẩm Tinh Tuyết biết Sở Mặc đã rời đi sau đó tất cả cũng bế quan.
Phiêu Diêu Cung không thiếu tài nguyên, chỉ cần cố gắng tu luyện, mặc kệ tố chất kém như thế nào, tu vi nhất định sẽ không ngừng tiến bộ. Bọn họ nghĩ biết mình yếu kém nên sẽ phải hành động trước, vì thế từng người từng người một tất cả đều chăm chỉ luyện tập làm người ta không thể tưởng tượng nổi sự tu luyện buồn tẻ. Tại chỗ nơi của họ, đó dường như biến thành chuyện thú vị nhất trên đời này.
- Tiểu Vũ, người quyết định, nếu chúng ta lao ra Đại vực Viêm Hoàng, đi tới Tiên Vực La Thiên tìm hắn, sẽ không làm hắn phiền phứcchứ?
Nói cho cùng trong tâm Thủy Y Y muốn tìm Sở Mặc.
- Đương nhiên là không. Kỳ Tiêu Vũ nháy mắt nói.
- Còn nữa, chúng ta không đi Tiên Vực La Thiên, chúng ta đổi địa điểm khác.
- À? Ngươi có địa điểm khác đi?
Đám người Thủy Y Y toàn bộ đều có chút giật mình nhìn Kỳ Tiêu Vũ.
Kỳ Tiêu Vũ giơ bộ sách điển tịch cổ trên tay cười nói:
- Trừ Đại vực Viêm Hoàng chúng ta ra, thật ra, toàn bộ trong vũ trụ La Thiên còn có bảy đại vực. Ta đã nghiên cứu rất lâu, ta phát hiện, Đại vực Bắc Đẩu là một nơi khá là tốt. Ở đó thậm chí còn là cố hương của mấy vị Tôn vô thượng.
- Đại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thi-thien-dao/1865664/chuong-1804.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.