Một Thánh Nhân. Cũng chính là cảnh giới Hoàng Đế trong mắt tu sĩ của thế giới này, thật là một sự tồn tại nghịch thiên!
Loại tồn tại này e rằng không đề cập tới tên, chỉ cần nhắc tới chuyện có liên quan đến người đó thì người đó cũng sẽ cảm nhận được.
Sở Mặc không biết người như vậy tốt hay xấu. Hắn nhìn Giới Linh và Vũ Vi:
- Không được, chuyện này đừng nói nữa đi...
- Cũng đã nói tới đây rồi.
Vũ Vi thản nhiên cười:
- Có một số việc cũng là lúc cậu nên biết rồi.
Lúc này, Giới Linh gật đầu với Vũ Vi, nhe răng cười:
- Hẳn là có thể, thế giới này của chúng ta, bản thân nó đã ngăn cản hết các loại thần thức đến tra xét rồi.
Vũ Vi cười cười, nhìn về phía Sở Mặc:
- Vị Thánh Nhân kia giáng lâm, không nói lời nào đã muốn đánh chết cha của cậu, là tiểu thư... lấy cái chết ra bức mới ngăn được người đó. Nhưng mà người đó nói là thả đi để cha cậu tự sát, nếu không... sẽ diệt tất cả sinh linh có trên thế giới này! Sở Mặc nghe thế thì mắt đã đỏ ngầu, gắt gao nắm chặt tay hít sâu một hơi:
- Sau đó thì sao?
- Sau đó... cha cậu vì bảo toàn sinh linh của thế giới này, ông ấy... ông ấy...
Giới Linh cũng không nói ra được, cuối cùng thở dài một tiếng:
- Ông ấy là anh hùng chân chính, ta và Vũ Vi... cũng là lúc đó mới chính thức hiểu được ông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thi-thien-dao/1865025/chuong-1163.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.