Cho nên…
Trong giây lát ánh mắt của Vương Lương sáng lên. Nhìn về phía truyền đến dao động, trong lòng cũng không nhịn được mà nhảy bang bang lên. Y theo bản năng đã lấy ra đá truyền âm trên người. Nhưng sau đó lập tức cất đá truyền âm về.
Do dự lại lần nữa lấy ra.
Cứ lặp đi lặp lại như vậy, giằng co vài chục lần cuối cùng y vẫn đem đá truyền âm cất trở về.
Lòng của y cũng hồi hộp, từ nhỏ đến lớn và thậm chí cho đến bây giờ y thật ra chưa làm được chuyện gì xuất chúng cả. Độc Cô Sơn ở Tiên giới chỉ giống như là muối bỏ biển mà thôi, căn bản là không có tư cách để lên tiếng. Ngày thường Độc Cô Vũ luôn luôn vô cùng khiêm tốn và nghiêm khắc cấm đệ tử môn phái gây ra chuyện thị phi.
Ở đây không phải là Linh giới, Độc Cô Sơn cũng không phải là quái vật ở Linh giới kia!
Nên thời điểm khiêm tốn nhất định phải khiêm tốn. Hiểu được cách cư xử thì mới có thể tồn tại lâu dài được.
Cho nên trong lòng của Vương Lương không ngừng do dự cùng với giãy dụa. Rốt cuộc muốn không nên đi tìm hiểu rõ ràng sự việc.
- Nếu… nếu người kia thật sự là hóa thần ở trên trời như vậy trên người của hắn ít nhất cũng phải có một bộ tuyệt thế tâm pháp cao cấp!
Trong lòng Vương Lương suy nghĩ sau đó ngay cả hô hấp cũng bắt đầu dồn dập lên:
- Nếu nếu ta có được tâm pháp này nhất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thi-thien-dao/1864954/chuong-1090.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.