Vương Vũ rơi trên sườn núi, khóe miệng gỉ máu tươi, mặt hoảng sợ nhìn hướng người áo đen biến mất, trong mắt tràn đầy vẻ hâm mộ.Người của ba gia tộc lớn cũng đã bị trọng thương, lúc này đừng nói đến chặn cửa, có thể chữa trị thương thế, bình yên sóng sót cũng đã là vận may của họ rồi.
Nhưng họ lại không biết, so với người của tam đại gia tộc bên trong, họ còn may mắn chán.
Sở Mặc ngồi trên người của Đại Công Kê, hướng về một phương lao đi như điên. Gần như chỉ trong nháy mắt đã chạy được hơn trăm dặm. Nơi này có hồ nước rộng lớn. Bên hồ còn vài kiến trúc cũ hoang tàn
Nơi này có lẽ là nơi nghỉ dưỡng của Thanh Hư môn năm xưa, nhưng giờ chỉ còn lại một đống tàn tích.
Sở Mặc dẫn theo Đại Công Kê, dường như không chút do dự lao thẳng xuống dưới hồ.
Bởi vì hắn vừa tới nơi, không chỉ Thương Khung Thần Giám phátnổ, ngay cả Thí Thiên cũng nổ theo
Sở Mặc căn bản không hiểu chuyện gì đang xảy ra thì đã bị một sức mạnh cực lớn của thanh Thí Thiên dẫn tới đây, đến nới có hồ lớn này. Sau khi Sở Mặc và Đại Công Kê tới được đáy hồ nơi sâu thăm thẳm không thấy đáy đâu, Thí Thiền liền bay ra từ trong Thương Khung Thần Giám, phát ra luồng khí vô cùng mạnh mẽ.
Đại Công Kê tỏ vẻ phấn khích nói:
- Tiểu tử, ngươi phát tài rồi!
- Vậy là ý gì? Sao ta lại phát tài chứ?Sở Mặc tỏ vẻ không hiểu,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thi-thien-dao/1864684/chuong-820.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.