Một tháng sau.
Hạ Thất Thất nhận được một cuộc gọi, là giọng nói của một người lạ, hỏi, “xin lỗi cô có phải là nhiếp ảnh gia không, tôi ở trên Weibo của cô nhìn thấy những tấm ảnh mà cô chụp, công ty chúng tôi muốn cho nhân viên chụp một bộ ảnh để làm giấy chứng nhận, không biết cô có thời gian chụp không ạ?”
Hạ Thất Thất ngớ người ra, “Xin lỗi, tôi chưa từng chụp ảnh cho các công ty.”
“Không sao đâu, tôi đã thấy qua những bức ảnh chân dung mà cô đã chụp, chụp rất tự nhiên, công ty chúng tôi cũng đòi hỏi từng cá tính riêng của mỗi nhân viên, nên mới muốn tìm một nhiếp ảnh gia có một phong cách riêng, có thể chụp ra những bức ảnh trào lưu mới mà không câu nệ truyền thống.”
“...”Hạ Thất Thất lần đầu tiên được gán cho một mệnh danh là nhiếp ảnh gia có phong cách riêng, thật ra cô ấy làm nghề nhiếp ảnh cũng chỉ hơn nữa năm nay, và cũng vì sở thích cá nhân mà đổi nghề giữa chừng, so với các chuyên gia nhiếp ảnh khác thì cô ấy còn thua xa rất nhiều.
Nhưng cảm giác được khen ngợi thì lại rất quý giá, cuối cùng Hạ Thất Thất vẫn đồng ý.
Cô ấy thu dọn hết thiết bị, đến một công ty tên là “Bất động sản Hạ Thất”.
Có lẽ công ty vừa mới thành lập, thấy các trang hoàng còn rất mới, còn đặt rất nhiều cây xanh, các nhân viên cũng đều là những gương mặt rất trẻ trung và tràn đầy sức sống.
Lạch cạch lạch cạch, Hạ Thất Thất liên tục bấm nút chụp trên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thi-ra-yeu-anh-lai-dau-den-nhu-vay/1499413/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.