“Ơ, tha thứ ư?” Hạ Thất Thất cười một cách giễu cợt, “Sở Thế Kiệt, nếu như bất kì lời xin lỗi nào, cũng đáng được tha thứ như vậy, vậy thì thế giới này, quá tươi đẹp rồi. Xin lỗi, tôi không có khoan dung độ lượng như vậy, tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho anh đâu!”
“Thất Thất, không phải đâu, năm xưa, anh đã nói dối.” Sở Thế Kiệt đang muốn giải thích chuyện của Tiểu Hi, nhưng một phát nấm đấm, đột nhiên từ bên cạnh đánh vào mặt anh ấy, “Sở Thế Kiệt, sao anh lại đến đây nữa, Thất Thất đã nói là không muốn nhìn thấy anh, tại sao anh lại đến làm phiền cuộc sống của cô ấy nữa!”
“Phịch!” khóe miệng của Sở Thế Kiệt lập tức rướm máu bởi cú đánh đó, anh ấy từ từ xoay mặt lại, nhìn chằm chằm vào Mục Tư Vận, vẻ mặt tối tăm, “Mục Tư Vận, đây là chuyện giữa tôi và Thất Thất, anh không có tư cách xía vô, bây giờ hai người chẳng phải là vợ chồng gì cả, chuyện này, tôi đã biết hết rồi.”
Vẻ mặt Mục Tư Vận u ám, tay xiết chặt nắm đấm và trợn mắt nhìn hắn, “Cho dù tôi và Thất Thất vẫn chưa phải là vợ chồng, nhưng cô ấy đã đồng ý lấy tôi rồi!”
“Tôi sẽ không tin đâu.”
“Mặc kệ anh tin hay không, Sở Thế Kiệt, tôi sẽ không tha thứ cho anh, điều này cũng là sự thật.” Hạ Thất Thất nói một cách lạnh lùng, sau đó đi vào nhà, “Sở Thế Kiệt, anh đừng đến đây nữa, nếu không, tôi sẽ dọn nhà.”
“Thất Thất!” Sở Thế Kiệt muốn theo vào trong, nhưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thi-ra-yeu-anh-lai-dau-den-nhu-vay/1499411/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.