Chúng tôi rất hạnh phúc...
Khi Sở Thế Kiệt nghe được năm chữ này, trái tim, đau đớn như có người cầm con dao sắc bén đâm vào vậy.
Ba năm, anh ấy đánh mất cô ấy đã ba năm rồi, nhưng cô ấy, cứ vậy mà, đã chuyển sang trong vòng tay của Mục Tư Vận rồi sao?
“Thất Thất, em thật sự, với Mục Tự Vận đã ở bên nhau rồi sao?”Sở Thế Kiệt từng chữ từng chữ một mà nặn ra hỏi.
Hạ Thất Thất nắm chặt nắm đấm trắng hồng ủa của mình, lại lần nữa cắn lấy đôi môi của mình, nói, “Đúng vậy, tôi và Mục Tư Vận bây giờ đang rất hạnh phúc, xin anh, đừng đến đây quấy rối chúng tôi nữa.”
Hơi thở, mỏng manh như đang ở sông băng của Siberia (một vùng đất của nước Nga),Sở Thế Kiệt phải liên tục hít thở sâu một hồi lâu, mới có thể từ trạng thái nghẹt thở mà bình thường trở lại.
Hóa ra, trong ba năm nay, chỉ có anh ấy sống trong sự hối tiếc và đau khổ, và cô ấy, đã có một người khác để nương tựa và sống cuộc sống hạnh phúc.
Nhưng anh ấy còn có thể than trách gì, người có lỗi là anh ấy, nên đã khiến anh ấy mất đi cô ấy, anh ấy đã tổn thương cô ấy nhiều như vậy, chẳng lẽ còn mong cô ấy đứng yên một chỗ mà đợi anh ấy sao.
Anh ấy có đáng không?
Như một kẻ lãng tử mất đi linh hồn vậy, đôi vai Sở Thế Kiệt xụi xuống, đôi mắt hiện lên vẻ thất vọng, từng bước từng bước một mà rời khỏi.
Hạ Thất Thất đưa mắt lên, ngơ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thi-ra-yeu-anh-lai-dau-den-nhu-vay/1499408/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.