Sau khi đã chụp xong hình cưới cho cặp đôi đó, Hạ Thất Thất thu xếp lại dụng cụ chụp ảnh, và giao cho trợ lý của mình, sau đó đi về hướng chiếc xe BMW đang đậu ở bên ngoài vườn hoa.
“Chụp xong rồi à?” Người đàn ông trong xe nghiên người mở cửa xe cho cô ấy, sau đó đưa chai nước cho cô ấy.
“Dạ.” Hạ Thất Thất cầm lấy bình nước, cảm ơn một tiếng và sau đó nói tiếp, “Tư Vận, em đã nói, là em có thể tự về nhà được mà, anh không cần cố tình đến đây rước em đâu.”
“Tại anh sợ em đẹp quá, bị những chú rể đó để mắt đến rồi bắt cóc đi luôn thì sao.” Mục Tư Vận nhếch môi cười lên một cái, sau đó quay tay lái để xe chạy ra ngoài.
Hạ Thất Thất mỉm cười nhẹ và nói, “Tư Vận, em không có tốt như anh nghĩ vậy đâu.”
“Em rất tốt, trong mắt anh em là tốt nhất.” Tư Vận vừa nói vừa đưa một cánh tay sang nắm lấy tay cô ấy, và chăm chú nhìn cô ấy qua kính chiếu hậu, nói, “Thất Thất, đã ba năm rồi, em có chịu lấy anh chưa?”
Hạ Thất Thất lẫn tránh quay mặt sang chỗ khác, rút tay của mình về, nắm chặt chiếc đầm trắng của mình và nói, “Tư Vận, em rất cảm kích anh vì đã chăm sóc em trong ba năm nay, nhưng em không có xứng với anh đâu, tình trạng của em hiện giờ đã ổn định, và em cũng có thể sống một mình rồi, anh cũng nên kiếm một người con gái tốt hơn mà kết hôn sinh con đi.”
“Được thôi,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thi-ra-yeu-anh-lai-dau-den-nhu-vay/1499405/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.