Sở Thế Kiệt trợn mắt lên, “Ông nói sao, vợ trước của tôi đã bị hỏa táng rồi?!”
“Dạ vâng, nhưng tro cốt của bà ấy vẫn còn ở nhà tang lễ, nếu ông có thời gian, ông có thể đến đó nhận lại.”
“...”
Sở Thế Kiệt làm sao cũng không thể ngờ đến, khi mình gặp lại Hạ Thất Thất, cô ấy đã từ một cái thi thể trở thành một hủ tro cốt.
Một hủ tro cốt đơn giản và lạnh lẽo, rõ ràng là không nặng, nhưng lại khiến anh ấy cảm thấy cổ tay nặng trĩu.
“Thưa Ông, Ông có muốn đổi lại hủ đựng tro cốt tốt hơn không?” nhân viên trong nhà tang lễ nhìn thấy vẻ ngoài danh giá của Sở Thế Kiệt, liền ân cần nói, “Còn mộ đất, anh có muốn mua không, gần đây chúng tôi mở rộng khuôn viên nghĩa địa, phong thủy tốt, không khí cũng rất tốt...”
Tía lia tía lia, nói xuyên suốt một hơi dài, nhưng Sở Thế Kiệt lại chẳng nghe lọt vào tai một câu nào.
Bởi vì anh ấy nhớ đến, đã từng, khi Hạ Thất Thất vui mừng báo với anh ấy rằng cô ấy đã có thai, anh ấy từng hung dữ mà nói, “Hạ Thất Thất, cô tưởng rằng cô có thai rồi, tôi sẽ tốt với cô sao? Tôi chỉ càng ghét cô thêm thôi, tốt nhất là lúc cô đang sinh bị băng huyết mà chết quắt đi cho rồi.”
Lúc ấy anh ấy đã nói một cách tàn nhẫn như vậy, ngay cả anh ấy cũng cảm thấy mình thật sự quá đáng, ánh mắt Hạ Thất Thất hiện vẻ thất vọng và nói, “Anh Kiệt, nếu như em trong lúc đang sinh thật sự
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thi-ra-yeu-anh-lai-dau-den-nhu-vay/1499397/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.