Những lời nói vô cùng lộ liễu ấy, khiến cho Hạ Thất Thất lúng túng không nguôi, nhưng cô ấy vẫn cố thử giải thích, “Không phải như vậy đâu, anh Kiệt, anh tin em đi, em yêu anh mà, làm sao em có thể làm chuyện này với người đàn ông khác chứ...”
“Cô dẹp ngay cái yêu nực cười đó đi.”
Sở Thế Kiệt khuôn mặt vô cảm mà nói, sau đó chụp lấy vai của Mục Tư Vận lên và quăng xuống giường.
Mục Tư Vận té ngã xuống đất, phần đầu đúng lúc đập ngay góc tủ của chiếc giường, đôi mắt liền trợn lên vì đau rã rời, sau đó liền ngất đi.
Sở Thế Kiệt lạnh lùng nhìn thoáng qua, quay đầu lại, nhìn chằm chằm vào Hạ Thất Thất và hỏi, “phải chăng trong cuộc sống hôn nhân tôi đã lạnh nhạt với cô, cô không chịu được sự cô đơn đó nên đã tìm đến Mục Tư Vận? Vậy tại sao khi xưa thằng đó theo đuổi cô, cô không dứt khoát đồng ý cho rồi? Hay cô tham lam danh vọng, muốn ôm lấy vị trí bà Sở này mà đến giờ vẫn không chịu buông tay?”
“Không phải đâu, không phải đâu...” Hạ Thất Thất vội vã bám lấy cánh tay của Sở Thế Kiệt, muốn giải thích điều gì đó, nhưng lại bị anh ấy đẩy ra, “Đừng dùng bàn tay dơ bẩn đó đụng vảo tôi.”
Ánh mắt anh ấy nhìn Hạ Thất Thất như đang nhìn một người đàn bà vô cùng phóng túng dâm loạn.
Trái tim cô ấy đau nhói như bị kim châm, và trong lúc này, đứa con trên giường lại khóc òa lên, “Oa Oa...”
Tiếng khóc khiến cho Hạ Thất Thất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thi-ra-yeu-anh-lai-dau-den-nhu-vay/1499386/chuong-09.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.