“Anh Kiệt, không được, anh nhẹ chút, anh ra ngoài...”
Trong phòng tắm, Hạ Thất Thất một tay bám vào tường một tay đỡ lấy phần bụng đang nhô ra của mình, nét mặt đau khổ quay sang nhìn người đàn ông đằng sau mình.
Sở Thế Kiệt cười một cách khinh bỉ, phần eo càng dùng sức đẩy mạnh, càng đâm sâu hơn vào bên trong “không phải cô yêu tôi lắm sao, mới như vậy đã không chịu nổi rồi à?”
Hạ Thất Thất ngẩng đầu lên, cơ thể đau đớn đến nỗi cong cả người lại, “ưm, đau... anh Kiệt, dừng lại, xin anh đừng làm tổn thương đứa bé trong bụng em, đứa bé cũng là con của anh mà.”
Sở Thế Kiệt bóp lấy mặt cô ấy, dùng sức kéo mạnh về trước mặt mình, trong giọng nói, lộ ra vẻ căm hận, “Hạ Thất Thất, cô xứng đáng mang thai con của tôi sao? Nếu không phải vì ông nội muốn bồng cháu, thì cô đừng mong tôi sẽ đụng vào cô!”
“Anh Kiệt, anh nhất định phải đối xử tàn nhẫn với em như vậy sao? Hạ Thất Thất nhìn anh ấy với vẻ mặt đau lòng
“Ơ, cái này mà gọi là tàn nhẫn sao? Vậy khi xưa lúc cô lợi dụng ông nội tôi ép tôi phải lấy cô cho bằng được thì không tàn nhẫn sao? Cô kiên quyết chia rẻ 10 năm tình cảm giữa tôi và Tiểu Nhã thì không tàn nhẫn sao? Hạ Thất Thất, trên thế gian này, người tàn nhẫn nhất, chính là cô!”
Sở Thế Kiệt nói với giọng đầy căm hận, bắt cô ấy phải cử động mạnh, và anh ấy càng thêm ngạo mạn, vừa sâu vừa mạnh, đâm vào nơi sâu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thi-ra-yeu-anh-lai-dau-den-nhu-vay/1499378/chuong-01.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.