Trong lúc vô số người trên khắp thế giới còn đang mải miết tìm câu trả lời, Búp Bê đang lơ lửng giữa không trung bỗng rơi nước lệ, giọt nước mắt lăn dài, nhỏ xuống đất.
Cô đứng giữa sức mạnh tinh thần, gần như cảm nhận được hết tất cả mọi người trên thế giới đều hỏi cùng một vấn đề.
Bản thân cô biết đáp án, nhưng bản thân lại chẳng thể trả lời.
Vì mình rất thương tâm.
Cô nâng tay áo, lau đi giọt nước mắt trên mi, ngẩng đầu nhìn Trắng Đỏ, hy vọng giây tiếp theo hắn sẽ xuất hiện ở trước mặt cô.
“Lục Tân.”
Bên trong thành phố Thanh Cảng, Cô giáo Tiểu Lộc đang núp trong tầng hầm bỗng cảm nhận được nỗi bị thương không nói thành lời.
Cô chỉ là một người bình thường, cảm giác không mãnh liệt tới vậy.
Nhưng chẳng hiểu vì sao mà lúc này, nỗi thống khổ trào dâng trong lòng cô lại vượt qua rất nhiều dị biến giả, rất chân thật cũng rất nặng nề.
“Là Số Chín sao?”
“Số Chín, Số Chín vừa mới làm gì?"
Trong tế đàn, nhóm Số Hai, Số Ba, SỐ Năm, Số Tám đang bị sức mạnh hiến tế cưỡng chế kiểm soát, như bị giam trong ngục tù vô hình bỗng tỉnh giấc, như vừa trốn thoát khỏi cơn ác mộng, vội vàng quay lại từ thế giới tinh thần.
Họ về tới tòa dân cư Ban sơ, nhìn thấy cái bàn dài bày đầy thức ăn và cả ly rượu mà họ từng uống chung.
Họ đứng trong căn phòng trong rất thật nhưng lại đầy lỗ hổng này, sau đó dần dần đoán ra chân tướng.
“Số Chín hắn, hắn vậy mà.”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5232086/chuong-2047.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.