Lục Tấn ngồi đối diện lão viện trưởng, im lặng hồi lâu.
Trong căn phòng trống rỗng này, chỉ có hai người họ là tỉnh, lời lão viện trưởng nói cứ thế quanh quần hoài trong gian phòng, mãi không chịu tan.
Qua một hồi lâu, Lục Tấn mới nhẹ nhàng gật đầu, nói:
“Ta biết, những lời người nói đều là sự thật”
“Nhưng ta vẫn..”
Hắn dừng lại một chút, nói tiếp:
“Tin rằng trên thế giới này còn rất nhiều thứ tốt đẹp”
“A..
Lão viện trưởng than nhẹ một tiếng, tựa như lời mỉa mai, sau đó chỉ lạnh lùng nhìn Lục Tân.
Lục Tân cũng đang trầm ngâm, chậm rãi nói ra suy nghĩ trong đầu:
“Những điều mà người nói, quả thật ta cũng đã nhìn thấy một phần”
“Có những thứ đúng là rất khó lọt mặt, thậm chí ta còn nhìn thấy nhiều cảnh tượng tàn nhẫn hơn, nhưng...”
Hắn nghiêm túc suy nghĩ thật lâu, rồi mới nói ra:
“Ta sẽ không ngó lơ những thứ không tốt, nhưng cũng đâu thể phủ nhận điều tốt đẹp được.
Ta từng nhìn thấy một người chân bị liệt, đi đứng không tiện, nhưng vẫn luôn cố gắng lăn lộn trên thế giới này vì một đám nhỏ không có nhà để về”
“Ta từng nhìn thấy những người cố hết sức xây lên bức tường cao để chống đỡ đám kẻ điên bên ngoài thành phố”
“Ta cũng nhìn thấy rất nhiều người mạo hiểm cả mạng sống để chiến đấu với những con quái vật tinh thần mà chính họ còn chẳng biết rõ về chúng.”
“Ta từng nhìn thấy có người dù đã chết nhưng vẫn canh cánh về trách nhiệm của mình”
“Ta nhìn thấy khi tuyệt vọng buông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5232083/chuong-2044.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.