Nhưng, ngay vào lúc hắn nghĩ như vậy, thậm chí vào lúc hắn xông tới.
Lão viện trưởng trước mặt hắn chợt biến mất như bọt biển, giọng nói của ông ta lại vang lên từ sau lung.
“Chuẩn bị sẵn sàng chưa?”
Trong lòng Lục Tân chợt khẽ run, bỗng nhiên quay đầu lại.
Sau đó, hắn nhìn thấy lão viện trưởng đang đứng một góc trong phòng, trong tay cầm một khẩu súng không biết có phải thật hay không.
Họng súng đang nhắm thẳng vào em gái đang trốn trên trần nhà.
“Thật ra, ta có thể có kế hoạch như hiện tại, chính là do ta tìm được linh cảm từ trên người ngươi...”
Lão viện trưởng từ từ ngẩng đầu, nhìn về phía Lục Tấn:
“Sau rất nhiều năm, lúc ta lại gặp được người một lần nữa, nhìn thấy đứa bé giống bé Số Mười Bảy bên cạnh ngươi, SỐ Mười Bảy đã chết, bị người tự tay giết chết, ta không cứu được con bé trở về, nhưng con bé vẫn sống bên cạnh người, biết suy nghĩ, biết nói chuyện, thậm chí còn có sự tinh nghịch và tính cách của mình, người nhìn thấy được, chạm vào được, giống như thật vậy...”
Lão viện trưởng từ từ nói, hơi ngừng lại, sau đó mới nhỏ giọng than thở:
“Thật ra, có rất nhiều người vào lúc họ phải chịu đả kích mạnh và không có cách nào bù đắp, đều sẽ sinh ra một cơ chế bảo vệ bản thân rất thần kỳ, chỉ có điều ta không ngờ rằng, hóa ra Bạo Quân cũng sẽ như vậy...”
“Ý thức của người xuất hiện phân liệt, tưởng tượng Số Mười Bảy đã chết lại đến bên cạnh mình”
“Ngươi và con
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5232071/chuong-2032.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.