Mọi người nghe lời nói của lão viện trưởng, trong lòng càng ngày càng cảm giác không đúng, đó là một cảm giác cực kỳ giằng xé.
Một mặt, mọi người cảm nhận được sự thân thiết từ lời nói của ông ta.
Thật sự giống với cảm giác khi còn nhỏ ỷ lại kính trọng, càng lớn lên càng cảm thấy thân thiết khi gặp mặt người lớn.
Mặt khác, trong lòng không khỏi hoảng sợ.
Mỗi câu nói của ông ta đều như là một lưỡi dao vô hình, nhẹ nhàng rạch qua da thịt, sự lạnh lẽo thấm vào tận xương tủy.
Đặc biệt là khi ông ta nói rằng chỉ có số Mười Hai thoát khỏi tầm mắt của ông ta... Tựa như sự lạnh lẽo vô hình, khiến cho gò má của mỗi người đều có chút cứng đờ lạnh buốt.
Lục Tân ngẩng đầu lên trong cái lạnh như băng này, hắn ôm chặt em gái vào trong lòng, ánh mắt đóng băng nhìn lão viện trưởng:
"Ngươi thực sự coi đây là một buổi gặp mặt sao?"
Đây là lần đầu tiên hắn nói chuyện với lão viện trưởng sau khi bước vào cửa.
Mà khi hắn không nhịn được nói ra câu này, sức mạnh tinh thần băng giá tỏa ra trong vô hình.
Điều này làm cho những người ngồi trên bàn cuối cùng cảm thấy dễ chịu hơn một chút.
Mặc dù sức mạnh băng giá mà đè nén, cũng không thể so sánh với nụ cười mỉm của gió xuân khiến cho người ta thả lỏng.
Nhưng khi ngồi bên cạnh lão viện trưởng, cảm giác hoảng sợ và khó chịu đã bao trùm khắp cơ thể khiến họ khó mà chịu đựng được.
Ngược lại, chính thái độ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5232061/chuong-2022.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.