Những người khác không thể nhìn thấy trực tiếp như Lục Tân nhưng chắc hẳn cũng có cách nhận dạng riêng cho mình.
Về cơ bản mọi người đều nhận ra người này.
Tuy nhiên, cho dù có nhận ra, vẫn ít nhiều cảm thấy có chút lúng túng.
Đây là người đã lớn lên cùng bản thân, nhưng số Bảy luôn là một người cá tính và đặc biệt, khi còn nhỏ nàng đã từng mật báo với lão viện trưởng khi mọi người chuẩn bị chạy trốn, hơn nữa khi ở trong cô nhi viện, nàng cũng là người không hề thân thiết với những người khác, không để lại thiện cảm cho mọi người, thậm chí ngược lại, là một người để lại cho người khác một cảm xúc chán ghét.
Nàng là kẻ phản bội của cô nhi viện, cũng chính là người tự nguyện ở lại bên cạnh lão viện trưởng.
Nhưng nàng vẫn là một trong những bạn học của họ.
Mỗi đứa trẻ trong cô nhi viện, nhớ về quá khứ, đều sẽ hiện lên bóng dáng của một người.
Trong cảm xúc phức tạp như vậy, Lục Tân đứng lên.
Hắn nhìn rồi gật đầu một cái với số Bảy đang đứng dưới cây cầu treo thép, miệng ngậm xì gà, vẻ mặt lười biếng.
"Viện trưởng đâu?"
Số Bảy hơi ngẩng đầu, liếc nhìn Lục Tân một cái, đột nhiên khẽ lắc đầu.
Nàng nghênh đón ánh mắt của Lục Tân, như không hề bận tâm đến sự thờ ơ và sự nguy hiểm của hắn.
Ngược lại, trên mặt nàng dần dần nở một nụ cười.
"Nếu muốn giết ta thì cũng chờ sau đã, bây giờ ta tới đón các ngươi."
Nàng đội nhiên mở miệng cười, sau đó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5232056/chuong-2017.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.